Đạo - Đức Là gì? Làm sao để có đức
Đạo không phải là một danh xưng để tin theo, cũng không phải là hình thức nghi lễ để bám víu, mà là quy luật vận hành tự nhiên chi phối trời đất, vạn vật và đời sống con người. Đạo có trước mọi giáo điều, không do ai tạo ra và cũng không vì ai mà thay đổi. Sinh – diệt, thịnh – suy, thuận – nghịch, họa – phúc đều nằm trong dòng chảy của Đạo. Con người không thể nắm giữ Đạo, chỉ có thể sống thuận với Đạo mà thôi. Khi thuận thì an, khi nghịch thì loạn, đó là lẽ tự nhiên chứ không phải sự ban phạt của bất kỳ thế lực nào.Nếu Đạo là cái chung bao trùm, thì Đức là phần Đạo được biểu hiện nơi mỗi con người. Đức không phải là lời nói hay danh hiệu, cũng không phải là việc làm phô trương bên ngoài, mà là nội lực đạo đức được tích lũy từ tâm niệm, lời nói và hành vi trong đời sống thường nhật. Đức không hiện ra ngay tức khắc, nhưng âm thầm chi phối phúc họa lâu dài. Người có Đức thường không cần cầu mà vẫn có duyên lành, gặp việc dữ thì hóa nhẹ, gặp nghịch cảnh vẫn còn đường lui. Đức càng dày thì tâm càng lặng, càng ít khoe khoang, bởi người thật sự có Đức không cần chứng minh mình là người có Đức.Đạo và Đức không tách rời nhau. Đạo là gốc, Đức là quả. Đạo giống như dòng nước lớn, Đức là phần…