GIỮ MÌNH GIỮA ĐỜI
Trong đời người, cái khó không phải là bắt đầu, mà là giữ được lâu mà không lệch. Bắt đầu tu thì dễ, vì lúc ấy còn có nhiệt tâm, còn thấy rõ sai đúng. Nhưng đi một thời gian, tâm dần quen, cảnh dần nhiều, việc dần chồng, thì cái giữ bắt đầu lỏng, cái lệch bắt đầu sinh. Cho nên, người tu không sợ không biết, mà sợ biết rồi mà không giữ được.Con người sống giữa đời, mỗi ngày tiếp xúc đủ thứ: lời khen, tiếng chê, được – mất, hơn – thua. Những thứ ấy không sai, vì đó là phần tự nhiên của đời sống. Sai ở chỗ là tâm bị dính vào đó mà không biết. Khi được thì sinh vui quá mức, khi mất thì sinh buồn quá độ, khi bị chê thì sinh oán, khi được khen thì sinh kiêu. Tất cả những cái sinh này, nếu không thấy, không giữ, thì dần dần tạo thành thói quen, rồi thành tính.Người không tu thì bị cuốn mà không biết mình bị cuốn. Người mới tu thì biết mình bị cuốn nhưng chưa thoát được. Người tu sâu hơn thì thấy ngay từ lúc chưa bị cuốn. Sự khác nhau không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở mức độ tỉnh của tâm.Muốn giữ mình, trước hết phải biết mình dễ lệch ở đâu. Có người dễ lệch khi được lợi, có người dễ lệch khi bị mất. Có người giữ được lúc yên, nhưng loạn khi gặp nghịch. Có người ngoài mặt thì ổn, nhưng bên t…