Đạo Đức Thiên Tôn và quang minh vô vi nơi thờ tự
Tam Thanh, Đạo Đức Thiên Tôn không hiển lộ bằng uy nghi của pháp lực, cũng không biểu hiện bằng linh ứng chấn động, mà hiện diện bằng sự lặng lẽ, bền bỉ và vô vi. Nơi thờ Đạo Đức Thiên Tôn vì thế thường không lấy cảm ứng hiển hiện làm chuẩn, mà lấy sự an tĩnh, điều hòa và lâu bền của khí trường làm dấu hiệu quang minh chân thật. Quang minh ở đây không phải ánh sáng có thể thấy bằng mắt, mà là trạng thái thanh hòa khiến tâm người bước vào tự nhiên lắng xuống, ý niệm bớt động, hơi thở trở nên nhẹ và sâu.Theo Đạo học, Đạo Đức Thiên Tôn là hóa thân của Đạo trong phương diện giáo hóa nhân gian, là Đạo đi vào đời mà không lưu dấu. Vì vậy, quang minh nơi thờ Ngài không mang tính chiếu rọi rực rỡ, mà là quang minh vô vi – sáng mà không chói, hiện mà không phô. Nơi nào phụng thờ Đạo Đức Thiên Tôn đúng pháp, giữ được sự giản dị, tiết chế hình tướng, không lạm nghi lễ, nơi đó khí trường thường ổn định, lâu suy, không sinh biến động mạnh nhưng cũng không tán loạn.Quang minh vô vi khác với linh quang cảm ứng nhanh. Linh quang thường ứng theo cầu, theo lễ, theo thời; còn quang minh vô vi hiện diện như nền tảng. Người không cầu vẫn được an, người không khấn vẫn thấy nhẹ, đó là dấu hiệu của đức kh…