Tu Đạo Là Tu Tâm, Tu Thân Hay Tu Mệnh?
Trong quá trình học Đạo, tôi nhiều lần tự hỏi: Tu Đạo rốt cuộc là tu cái gì?Có người nói tu tâm, có người nói tu thân, có người lại nhắc đến tu mệnh. Mỗi cách nói đều có lý, nhưng nếu chỉ nắm một mặt mà bỏ hai mặt còn lại, thì vẫn chưa chạm đến toàn thể của Đạo.Trong Đạo Đức Kinh có câu:道生一,一生二,二生三,三生萬物。Đạo sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật.Đạo vốn là chỉnh thể, đã là chỉnh thể thì không thể chia cắt. Việc tu hành cũng như vậy: tâm – thân – mệnh vốn không tách rời, chỉ là thứ tự nhận biết của con người có trước sau khác nhau.1. Tu tâm – gốc của người học ĐạoTu tâm là bước đầu tiên, cũng là gốc rễ của việc nhập Đạo. Tâm là nơi phát sinh mọi hành vi, mọi động niệm, mọi nghiệp duyên. Nếu tâm chưa chỉnh, thì thân khó yên; nếu tâm còn loạn, thì khí tất tán.Trong Đạo Đức Kinh nói:致虛極,守靜篤。Đạt đến chỗ hư cực, giữ vững sự tĩnh sâu.Tu tâm không phải là ép cho không nghĩ, mà là làm cho tâm trở về trạng thái chân thật, không vọng động. Khi tâm còn chạy theo được – mất, hơn – thua, thì chưa thể gọi là tu.Trang Tử viết:其嗜欲深者,其天機淺。Kẻ ham muốn sâu thì thiên cơ cạn.Bởi vậy, tu tâm trong Đạo giáo là giảm dục, giữ trung, thuận tự nhiên, không phải đoạn tuyệt đời sống, mà là không đ…